题匡山石室 其二

元代 刘永之
精庐极萧爽,乃在匡山涯。鲜飙泛林木,旭日生岩扉。 樵梧隔烟小,钟声出林迟。阶前百尺树,倒挂枯藤枝。 中有避喧者,禅诵清四时。挽萝结幽佩,纫叶为秋衣。 静谈远公传,东林迹已微。怡然契玄理,令我坐忘归。
jīng xiāo shuǎng   nǎi zài kuāng shān xiān biāo fàn lín   shēng yán fēi
qiáo yān xiǎo   zhōng shēng chū lín chí jiē qián bǎi chǐ shù   dào guà téng zhī
zhōng yǒu xuān zhě   chán sòng qīng shí wǎn luó jié yōu pèi   rèn wèi qiū
jìng tán yuǎn gōng chuán   dōng lín wēi rán xuán   lìng zuò wàng guī