题鞠孟端悠然亭

元代 邓雅
渊明住柴桑,门无车马諠。青山如故旧,一见心悠然。 若人慕高风,作亭临水边。高柳三五株,兰菊亦鲜鲜。 宾朋日过从,饮酒和陶篇。悠然得所乐,庶以全其天。
yuān míng zhù chái sāng   mén chē xuān qīng shān jiù   jiàn xīn yōu rán
ruò rén gāo fēng   zuò tíng lín shuǐ biān gāo liǔ sān zhū   lán xiān xiān
bīn péng guò cóng   yǐn jiǔ táo piān yōu rán de suǒ   shù quán tiān