题酒家壁
明主何曾弃不才,书生飘泊自堪哀。
烟波东尽江湖远,云栈西从陇蜀回。
宿雨送寒秋欲晚,积衰成病老初来。
酒香菰脆丹枫岸,强遣樽前笑口开。
míng
明
zhǔ
主
hé
何
zēng
曾
qì
弃
bù
不
cái
才
,
shū
书
shēng
生
piāo
飘
pō
泊
zì
自
kān
堪
āi
哀
。
。
yān
烟
bō
波
dōng
东
jǐn
尽
jiāng
江
hú
湖
yuǎn
远
,
yún
云
zhàn
栈
xī
西
cóng
从
lǒng
陇
shǔ
蜀
huí
回
。
。
sù
宿
yǔ
雨
sòng
送
hán
寒
qiū
秋
yù
欲
wǎn
晚
,
jī
积
shuāi
衰
chéng
成
bìng
病
lǎo
老
chū
初
lái
来
。
。
jiǔ
酒
xiāng
香
gū
菰
cuì
脆
dān
丹
fēng
枫
àn
岸
,
qiáng
强
qiǎn
遣
zūn
樽
qián
前
xiào
笑
kǒu
口
kāi
开
。
。