题今是斋

宋代 曹勋
伟矣高情著,斋名世亦稀。 但能尘事远,便觉昔年非。 琴静凝香碧,神清众妙归。 诸缘只心法,鸥鸟亦忘机。
wěi gāo qíng zhù   zhāi míng shì
dàn néng chén shì yuǎn   biàn 便 jué nián fēi
qín jìng níng xiāng   shén qīng zhòng miào guī
zhū yuán zhǐ xīn   ōu niǎo wàng