题金山

宋代 真德秀
江来朱方注之东,海潮怒飞相撞舂。 天将古来义士骨,化作中央屹立之。 孤根直下二千尺,动影袅窕冲融中。 黄金侧布兰若地,凿翠面面开窗栊。 双桡伊轧破浪屋,恍忽置我高巃嵷。 是时千山雪新霁,水面月出天清空。 涛声四起人籁寂,毛发萧爽琉璃宫。 披衣明发蹑烟霭,决眦俯入归飞鸿。 襟前渤澥斂暝色,袖里岷峨吹晓风。 越南燕北但一气,尘埃野马何时穷。 苍梧虞舜不可叫,王事更恨归匆匆。
jiāng lái zhū fāng zhù zhī dōng   hǎi cháo fēi xiāng zhuàng chōng  
tiān jiàng lái shì   huà zuò zhōng yāng zhī  
gēn zhí xià èr qiān chǐ   dòng yǐng niǎo tiǎo chōng róng zhōng  
huáng jīn lán   záo cuì miàn miàn kāi chuāng lóng  
shuāng ráo zhá làng   huǎng zhì gāo lóng sǒng  
shì shí qiān shān xuě xīn   shuǐ miàn yuè chū tiān qīng kōng  
tāo shēng rén lài   máo xiāo shuǎng liú li gōng  
míng niè yān ǎi   jué guī fēi hóng 鸿  
jīn qián xiè liǎn míng   xiù mín é chuī xiǎo fēng  
yuè nán yàn běi dàn   chén āi shí qióng  
cāng shùn jiào   wáng shì gèng hèn guī cōng cōng