题净因壁二首

宋代 黄庭坚
门外黄尘不见山,此中草木亦常闲。 履声如度薄冰过,催粥华鲸吼夜阑。
mén wài huáng chén jiàn shān   zhōng cǎo cháng xián
shēng báo bīng guò   cuī zhōu huá jīng hǒu lán