题鹡鸰图

明代 杨士奇
人之亲爱,至性所有。维兄与弟,如足如手。兄弟急难,我心则疚。 兴言赴之,匍匐敢后。沿江历湖,自南而北。遥遥万里,敢遑暇息。 亦既晤觏,季也其羸。沦坠泥涂,伯也伤悲。矢辞吁天,天听高高。 伯也怦怦,中心孔劳。昔我始来,青阳肇序。日月云迈,岁聿斯暮。 念桑与梓,我行将归。顾视予季,予宁不怀。顾谓予季,予岂汝违。 予行复来,春以为期。鹡鸰之诗,在昔有作。兄弟急难,视古何怍。
rén zhī qīn ài   zhì xìng suǒ yǒu wéi xiōng   shǒu xiōng nàn xīn   jiù      
xīng yán zhī   gǎn hòu yán jiāng 沿   nán ér běi yáo yáo wàn gǎn huáng   xiá      
gòu   léi lún zhuì   shāng bēi shǐ tiān tiān tīng   gāo gāo      
pēng pēng   zhōng xīn kǒng láo shǐ lái qīng   yáng zhào yuè yún mài suì        
niàn sāng   xíng jiāng guī shì   níng huái 怀 wèi   wéi      
xíng lái   chūn wéi líng zhī shī zài   yǒu zuò xiōng nàn shì   zuò