題鶺鴒圖

明代 楊士奇
人之親愛,至性所有。維兄與弟,如足如手。兄弟急難,我心則疚。 興言赴之,匍匐敢後。沿江歷湖,自南而北。遙遙萬里,敢遑暇息。 亦既晤覯,季也其羸。淪墜泥塗,伯也傷悲。矢辭籲天,天聽高高。 伯也怦怦,中心孔勞。昔我始來,青陽肇序。日月雲邁,歲聿斯暮。 念桑與梓,我行將歸。顧視予季,予寧不懷。顧謂予季,予豈汝違。 予行復來,春以為期。鶺鴒之詩,在昔有作。兄弟急難,視古何怍。
rén zhī qīn ài   zhì xìng suǒ yǒu wéi xiōng   shǒu xiōng nàn xīn   jiù      
xīng yán zhī   gǎn hòu yán jiāng 沿   nán ér běi yáo yáo wàn gǎn huáng   xiá      
gòu   léi lún zhuì   shāng bēi shǐ tiān tiān tīng   gāo gāo      
pēng pēng   zhōng xīn kǒng láo shǐ lái qīng   yáng zhào yuè yún mài suì        
niàn sāng   xíng jiāng guī shì   níng huái wèi   wéi      
xíng lái   chūn wéi líng zhī shī zài   yǒu zuò xiōng nàn shì   zuò