题简生画涧松

宋代 虞集
简生与我皆蜀人,留滞东南凡几春。每拂齐纨作山水,使我感慨怀峨岷。 如此长身两松树,满谷悲风散阴雾。雌雄如剑变为龙,鳞鬣齐成擘崖去。 秘阁尝观韦偃图,苍润雄深世所无。默识形神出模画,把笔莽苍增嗟吁。 玉堂宝书本同馆,官府既分难复见。摩挲新墨慰衰朽,鬓雪飘萧数开卷。 昔我樵牧青城山,坐起政在双树间。当时简生若相见,应并写此听潺湲。 刘郎集贤好宾客,好著幽窗对晴碧。凌灵为我哦七言,有鹤飞来破秋色。
jiǎn shēng jiē shǔ rén   liú zhì dōng nán fán chūn měi wán zuò shān shuǐ shǐ   使 gǎn kǎi huái é 怀 mín    
cháng shēn liǎng sōng shù   mǎn bēi fēng sàn yīn xióng jiàn biàn wéi lóng lín   liè chéng bāi    
cháng guān wéi yǎn   cāng rùn xióng shēn shì suǒ shí xíng shén chū huà   mǎng cāng zēng jiē    
táng bǎo shū běn tóng guǎn   guān fēn nán jiàn xīn wèi shuāi xiǔ bìn   xuě piāo xiāo shù kāi juàn    
qiáo qīng chéng shān   zuò zhèng zài shuāng shù jiān dāng shí jiǎn shēng ruò xiāng jiàn yīng   bìng xiě tīng chán yuán    
liú láng xián hǎo bīn   hǎo zhù yōu chuāng duì qíng líng líng wèi ó yán yǒu   fēi lái qiū