题蒋婿重梅

明代 杨士奇
北风振长林,黄叶萧萧下。大地一清肃,梅花独潇洒。 纷看雪满枝,已觉春在野。不有贞白心,谁知岁寒者。
běi fēng zhèn cháng lín   huáng xiāo xiāo xià qīng méi   huā xiāo    
fēn kàn xuě mǎn zhī   jué chūn zài yǒu zhēn bái xīn shéi   zhī suì hán zhě