题胡徵君器之和陶轩

宋代 虞集
春木晨荣,秋华夕滋。流云行天,逝者如斯。柴车葛巾,曷能归来? 我怀古人,徒诵其诗。有美君子,尚友先觉。靡觞不咏,无咏不属。 岂无他人,孰此追躅?优哉游哉,君子之乐。吾侪小人,力绌乃休。 犹可以驰,曷其停辀?卷舒无闷,入圣实优。敢以未成,窃方前修。 祖德之述,尚论其世。我独何无,夙坠羁絷。闻君赞歌,祇以生愧。 既曰知非,请勖馀岁。
chūn chén róng   qiū huá liú yún xíng tiān shì   zhě chái chē jīn néng   guī lái      
huái 怀 rén   sòng shī yǒu měi jūn zi shàng   yǒu xiān jué shāng yǒng yǒng   shǔ      
rén   shú zhuī zhú   yōu zāi yóu zāi   jūn zi zhī chái xiǎo rén   chù nǎi xiū    
yóu chí   tíng zhōu   juǎn shū mèn   shèng shí yōu gǎn wèi chéng qiè   fāng qián xiū    
zhī shù   shàng lùn shì   zhuì zhí wén jūn zàn   shēng kuì      
yuē zhī fēi   qǐng suì