题黄应龙所藏巨然庐山图

明代 文徵明
筠阳文学倦官职,十年归来四壁立。探囊大笑得片纸,不啻琼球加拾袭。 㩦来示我俾品评,谓是名僧巨然笔。涣迹漓踪那辨真,行间双印还堪识。 古篆依稀赣州字,先宋流传非一日。要知源委出珍藏,未论谁何定名迹。 墨渝纸敝神自存,老笔嶙皱况超逸。冈峦迤逦蒙密树,浦溆萦纡带村室。 盘盘细路绕山椒,斜引鱼梁更东出。途穷山尽得幽居,穹宫杰构临清渠。 仙邪佛邪定何处,髣髴胜境如匡庐。还从文学问何如,大笑谓我言非虚。 自言远游真不俗,曾见庐山真面目。五老之峰披白袍,玉虹万丈时飞瀑。 某丘某壑皆旧游,展卷晴窗眼犹熟。秪今老倦到无由,对此时时作卧游。 惭余裹足不出户,闻君此语心悠悠。高怀只尺已千里,眼中殊觉欠扁舟。
yún yáng wén xué juàn guān zhí   shí nián guī lái tàn náng xiào piàn zhǐ   chì qióng qiú jiā shí    
xié lái shì pǐn píng   wèi shì míng sēng rán huàn zōng biàn zhēn háng   jiān shuāng yìn hái kān shí    
zhuàn gàn zhōu   xiān sòng liú chuán fēi yào zhī yuán wěi chū zhēn cáng wèi   lùn shuí dìng míng    
zhǐ shén cún   lǎo lín zhòu kuàng chāo gāng luán méng shù   yíng dài cūn shì    
pán pán rào shān jiāo   xié yǐn liáng gèng dōng chū qióng shān jǐn yōu qióng   gōng jié gòu lín qīng    
xiān xié xié dìng chǔ   fǎng shèng jìng kuāng hái cóng wén xué wèn   xiào wèi yán fēi    
yán yuǎn yóu zhēn   céng jiàn shān zhēn miàn lǎo zhī fēng bái páo   hóng wàn zhàng shí fēi    
mǒu qiū mǒu jiē jiù yóu   zhǎn juǎn qíng chuāng yǎn yóu shú zhī jīn lǎo juàn dào yóu duì   shí shí zuò yóu    
cán guǒ chū   wén jūn xīn yōu yōu gāo huái zhī 怀 chǐ qiān yǎn   zhōng shū jué qiàn piān zhōu