题黄岩夏氏晓山亭诗卷

宋代 赵孟坚
玄晖工画山,最识山之趣。 每言笼朝云,乃是奇绝处。 君家结幽亭,两峰正当户。 窣堵冠其巅,云中双笔露。 宗老为扁名,得自昌黎句。 相当卷书坐,埚篪递吟赋。 是时神宇泰,白云未飞去。 滃然截山腰,素练初横布。 须臾朝阳升,景象几更互。 盘旋宛游龙,披离擘轻絮。 春澌苒而泮,青烟惟一缕。 霏微辨冈峦,历落分岛屿。 露晞如膏沐,苍翠尽还故。 松针与篁丛,贯穿珠无数。 应接良不暇,诗料亦既富。 只忧红尘生,分我淡思虑。 更须清夜来,四更看月吐。
xuán huī gōng huà shān   zuì shí shān zhī  
měi yán lóng zhāo yún   nǎi shì jué chù  
jūn jiā jié yōu tíng   liǎng fēng zhèng dàng  
guān diān   yún zhōng shuāng  
zōng lǎo wèi biǎn míng   chāng  
xiāng dāng juǎn shū zuò   guō chí yín  
shì shí shén tài   bái yún wèi fēi  
wēng rán jié shān yāo   liàn chū héng  
zhāo yáng shēng   jǐng xiàng gēng  
pán xuán wǎn yóu lóng   bāi qīng  
chūn rǎn ér pàn   qīng yān wéi  
fēi wēi biàn gāng luán   luò fēn dǎo 屿  
gào   cāng cuì jǐn hái  
sōng zhēn huáng cóng   guàn chuān 穿 zhū shù  
yìng jiē liáng xiá   shī liào  
zhǐ yōu hóng chén shēng   fēn dàn  
gèng qīng lái   gēng kàn yuè