题黄庭经后

宋代 白玉蟾
琴心玉文洞玄玄,金钮朱锦乃汝传。 子能得之可长年,黄素镇赝完且坚。 横理如发约两边,从有赤道如朱弦。 文居其间走玄蚁,飞云相与为终始。 大道甚夷非力使,无为自然有至理。 谁能精专换骨髓,扫去俗尘不瑕秽。 目中有神乃识真,白玉为轵装车轮, 里以天上翠织成。仙人楼居俨长生, 鸾鹤翔舞猿猱轻。子能宝之慎勿轻, 室宫之中夜自明。上清真人杨与许, 焚香清斋接神女。手作此书留下土, 千年流传子为主。东方苍龙右白虎, 四神严诃孰予侮。
qín xīn wén dòng xuán xuán   jīn niǔ zhū jǐn nǎi chuán
zi néng zhī cháng nián   huáng zhèn yàn wán qiě jiān
héng yuē liǎng bian   cóng yǒu chì dào zhū xián
wén jiān zǒu xuán   fēi yún xiāng wèi zhōng shǐ
dào shén fēi shǐ 使   wéi rán yǒu zhì
shuí néng jīng zhuān huàn suǐ   sǎo chén xiá huì
zhōng yǒu shén nǎi shí zhēn   bái wèi zhǐ zhuāng chē lún  
tiān shàng cuì zhī chéng xiān rén lóu yǎn cháng shēng  
luán xiáng yuán náo qīng zi néng bǎo zhī shèn qīng  
shì gōng zhī zhōng míng shàng qīng zhēn rén yáng  
fén xiāng qīng zhāi jiē shén shǒu zuò shū liú xià  
qiān nián liú chuán zi wéi zhǔ dōng fāng cāng lóng yòu bái  
shén yán shú