題黃庭經後

宋代 白玉蟾
琴心玉文洞玄玄,金鈕朱錦乃汝傳。 子能得之可長年,黃素鎮贗完且堅。 橫理如發約兩邊,從有赤道如朱弦。 文居其間走玄蟻,飛雲相與為終始。 大道甚夷非力使,無為自然有至理。 誰能精專換骨髓,掃去俗塵不瑕穢。 目中有神乃識真,白玉為軹裝車輪, 里以天上翠織成。仙人樓居儼長生, 鸞鶴翔舞猿猱輕。子能寶之慎勿輕, 室宮之中夜自明。上清真人楊與許, 焚香清齋接神女。手作此書留下土, 千年流傳子為主。東方蒼龍右白虎, 四神嚴訶孰予侮。
qín xīn wén dòng xuán xuán   jīn niǔ zhū jǐn nǎi chuán
zi néng zhī cháng nián   huáng zhèn yàn wán qiě jiān
héng yuē liǎng bian   cóng yǒu chì dào zhū xián
wén jiān zǒu xuán   fēi yún xiāng wèi zhōng shǐ
dào shén fēi shǐ 使   wéi rán yǒu zhì
shuí néng jīng zhuān huàn suǐ   sǎo chén xiá huì
zhōng yǒu shén nǎi shí zhēn   bái wèi zhǐ zhuāng chē lún  
tiān shàng cuì zhī chéng xiān rén lóu yǎn cháng shēng  
luán xiáng yuán náo qīng zi néng bǎo zhī shèn qīng  
shì gōng zhī zhōng míng shàng qīng zhēn rén yáng  
fén xiāng qīng zhāi jiē shén shǒu zuò shū liú xià  
qiān nián liú chuán zi wéi zhǔ dōng fāng cāng lóng yòu bái  
shén yán shú