题画罗汉 其九

清代 戴梓
杖不自持,反付童子。童子如妖,摇唇弄齿。柴风欲焚,草霜欲死。 纵有灵芝,亦不能起。嗟哉此躯,如水如纸。纸可千年,水弗能止。
zhàng chí   fǎn tóng tóng yāo   yáo chún nòng chǐ 齿 chái fēng fén   cǎo shuāng
zòng yǒu líng zhī   néng jiē zāi   shuǐ zhǐ zhǐ qiān nián   shuǐ néng zhǐ