题画二首 其一

明代 王恭
二十卧云壑,长吟招隐篇。梯岩结幽构,凿石开山田。 时经翠微峰,扪萝拂青天。脱巾挂修竹,酌酒挥五弦。 别来如蓬转,兹赏竟茫然。白首竟垂钓,萧条东海壖。 徒有鸾鹤心,终无黄绮缘。今晨展图画,因以思林泉。 何时还旧隐,遂买秋江船。
èr shí yún   cháng yín zhāo yǐn piān yán jié yōu gòu   záo shí kāi shān tián
shí jīng cuì wēi fēng   mén luó qīng tiān tuō jīn guà xiū zhú   zhuó jiǔ huī xián
bié lái péng zhuàn   shǎng jìng máng rán bái shǒu jìng chuí diào   xiāo tiáo dōng hǎi ruán
yǒu luán xīn   zhōng huáng yuán jīn chén zhǎn huà   yīn lín quán
shí hái jiù yǐn   suì mǎi qiū jiāng chuán