題畫二首 其一

明代 王恭
二十臥雲壑,長吟招隱篇。梯岩結幽構,鑿石開山田。 時經翠微峰,捫蘿拂青天。脫巾掛修竹,酌酒揮五弦。 別來如蓬轉,茲賞竟茫然。白首竟垂釣,蕭條東海壖。 徒有鸞鶴心,終無黃綺緣。今晨展圖畫,因以思林泉。 何時還舊隱,遂買秋江船。
èr shí yún   cháng yín zhāo yǐn piān yán jié yōu gòu   záo shí kāi shān tián
shí jīng cuì wēi fēng   mén luó qīng tiān tuō jīn guà xiū zhú   zhuó jiǔ huī xián
bié lái péng zhuàn   shǎng jìng máng rán bái shǒu jìng chuí diào   xiāo tiáo dōng hǎi ruán
yǒu luán xīn   zhōng huáng yuán jīn chén zhǎn huà   yīn lín quán
shí hái jiù yǐn   suì mǎi qiū jiāng chuán