题画二首 其一

明代 李东阳
霜枯古树秋䬃䬃,枝间老猿罢腾踏。戏将长臂扑游蜂,半似相欺半相狎。 冈峦高下路东西,由来异类不同栖。应怜野径穿花去,不作空山抱树啼。 君不见场中有果房有蜜,共趁园林好风日。丁宁慎勿采桃花,留结山中千岁实。
shuāng shù qiū   zhī jiān lǎo yuán téng jiāng zhǎng yóu fēng bàn   shì xiāng bàn xiāng xiá    
gāng luán gāo xià dōng 西   yóu lái lèi tóng yīng lián jìng chuān huā 穿   zuò kōng shān bào shù    
jūn jiàn chǎng zhōng yǒu guǒ fáng yǒu   gòng chèn yuán lín hǎo fēng dīng níng shèn cǎi táo huā liú   jié shān zhōng qiān suì shí