题华川樵逸图

元代 刘崧
三衢御史风霜笔,高谊飘飘张云日。手把新图出华川,邀我题诗寄樵逸。 自言樵者非真樵,托隐早赴山人招。烂柯不顾岩下斧,采药曾度云中桥。 屋头青峰千万叠,流水当门清可涉。柳矶风起漾鱼竿,松坞天寒扫霜叶。 当家群从孰最奇,华也英俊真佳儿。两年北平旷定省,指点山水怀归期。 浙山盘回烟雾锁,静养性灵奚不可。驯虎来寻卖杏林,野鹤为守烧丹火。 川南春来花满坻,黄精酒熟杯行迟。醉吹铁笛花下坐,是仙是逸谁能知。 我惭窃禄驱驰早,贪看图中似蓬岛。何日相携持斧翁,共入华山拾瑶草。
sān shǐ fēng shuāng   gāo piāo piāo zhāng yún shǒu xīn chū huá chuān yāo   shī qiáo    
yán qiáo zhě fēi zhēn qiáo   tuō yǐn zǎo shān rén zhāo làn yán xià cǎi   yào céng yún zhōng qiáo    
tóu qīng fēng qiān wàn dié   liú shuǐ dāng mén qīng shè liǔ fēng yàng gān sōng 竿   tiān hán sǎo shuāng    
dāng jiā qún cóng shú zuì   huá yīng jùn zhēn jiā ér liǎng nián běi píng kuàng dìng xǐng zhǐ   diǎn shān shuǐ huái guī 怀    
zhè shān pán huí yān suǒ   jìng yǎng xìng líng xùn lái xún mài xìng lín   wèi shǒu shāo dān huǒ    
chuān nán chūn lái huā mǎn chí   huáng jīng jiǔ shú bēi xíng chí zuì chuī tiě huā xià zuò shì   xiān shì shuí néng zhī    
cán qiè chí zǎo   tān kàn zhōng shì péng dǎo xiāng xié chí wēng gòng   huà shān shí yáo cǎo