题化城寺新公清风亭用李白元韵

宋代 郭祥正
唐时升老亭,剪棘今重开。南瞻峨嵋阙,北峙凌敲台。 新公将家子,为僧亦多才。譬彼独鹤唳,安用群鸡猜。 或弹玉轸琴,倾耳濯纤埃。清风不知处,冷冽时时来。 吹云云窈窕,吹月月徘徊。幽人许共赏,渴心咀珍梅。 了然得真味,尘魔屡崩摧。令妷人豪杰,书名骇奔雷。 禅谈屡终夕,茗酌无馀杯。还歌太白篇,事往良可哀。 古今傥同辙,浩气不寒灰。
táng shí shēng lǎo tíng   jiǎn jīn chóng kāi nán zhān é méi quē běi   zhì líng qiāo tái    
xīn gōng jiāng jiā zi   wèi sēng duō cái ān   yòng qún cāi    
huò dàn zhěn qín   qīng ěr zhuó xiān āi qīng fēng zhī chù lěng   liè shí shí lái    
chuī yún yún yǎo tiǎo   chuī yuè yuè pái huái yōu rén gòng shǎng   xīn zhēn méi    
liǎo rán zhēn wèi   chén bēng cuī lìng zhí rén háo jié shū   míng hài bēn léi    
chán tán zhōng   míng zhuó bēi hái tài bái piān shì   wǎng liáng āi    
jīn tǎng tóng zhé   hào hán huī