题画

宋代 徐霖
香炉峰高天削出,湖面蒸云欲吞日。 列仙上凿炼丹台,高人下筑藏书室。 盘纡一道行者通,民居僧寺有无中。 斜阳影射樵斧白,疏星光杂渔灯红。 楼船风高殷箫鼓,去急不须人奋橹。 栖禽惊散苦无情,断林赖有苍烟补。 人间此景何处看,惨淡今从画中见。 小皴大染设色真,粉本徒令工作眩。 书画长留岁月过,怪来欧公悔无多。 南堂一赏到白发,快雨时晴纵啸歌。
xiāng fēng gāo tiān xuē chū   miàn zhēng yún tūn  
liè xiān shàng záo liàn dān tái   gāo rén xià zhù cáng shū shì  
pán dào héng zhě tōng   mín sēng yǒu zhōng  
xié yáng yǐng shè qiáo bái   shū xīng guāng dēng hóng  
lóu chuán fēng gāo yīn xiāo   rén fèn  
qín jīng sàn qíng   duàn lín lài yǒu cāng yān  
rén jiān jǐng chǔ kàn   cǎn dàn jīn cóng huà zhōng jiàn  
xiǎo cūn rǎn shè zhēn   fěn běn lìng gōng zuò xuàn  
shū huà zhǎng liú suì yuè guò   guài lái ōu gōng huǐ duō  
nán táng shǎng dào bái   kuài shí qíng zòng xiào