题贺克恭给事家墨竹时贺谢病居辽

明代 李东阳
野竹生高原,青青不受寒。岁暮雪霜苦,芳心宁独怜。 但恐朔风至,孤根讵能安。移来旧茅屋,僻远意自閒。 护以十丈篱,缭以三重垣。秀色常可保,逍遥任吾年。 永怀不得见,书札若为传。相逢画图里,一笑已无言。
zhú shēng gāo yuán   qīng qīng shòu hán suì xuě shuāng fāng   xīn níng lián    
dàn kǒng shuò fēng zhì   gēn néng ān lái jiù máo   yuǎn xián    
shí zhàng   liáo sān chóng yuán xiù cháng bǎo xiāo   yáo rèn nián    
yǒng huái 怀 jiàn   shū zhá ruò wéi chuán xiāng féng huà   xiào yán