题寒绿轩

宋代 张镃
甫里先生穷到老,剩有诗文记林草。 杞苗菊叶果何佳,自喜春风颜色好。 现庵主人同吾张,故家文献出大梁。 相过肯对桂隐榻,握手书社倾肝肠。 顷年客处东濒海,灌畦不仰园官菜。 小窗寒绿独专名,实与天随同所家。 所爱既同人亦同,岂较早晏时遭逢。 极知趣尚寓小物,过眼斥鷃高飞鸿。 閒关馆舍人稀到。檐前席地聊从好。 维杞与菊复移栽,撷可烹茶羹可芼。 晓烟夕露清无边,尽扫万古红紫缘。 对之饮水骨亦仙,屠沽儿家休击鲜。
xiān sheng qióng dào lǎo   shèng yǒu shī wén lín cǎo  
miáo guǒ jiā   chūn fēng yán hǎo  
xiàn ān zhǔ rén tóng zhāng   jiā wén xiàn chū liáng  
xiāng guò kěn duì guì yǐn   shǒu shū shè qīng gān cháng  
qǐng nián chǔ dōng bīn hǎi   guàn yǎng yuán guān cài  
xiǎo chuāng hán 绿 zhuān míng   shí tiān suí tóng suǒ jiā  
suǒ ài tóng rén tóng   jiào zǎo yàn shí zāo féng  
zhī shàng xiǎo   guò yǎn chì yàn gāo fēi hóng 鸿  
xián guān guǎn shè rén dào yán qián liáo cóng hǎo    
wéi zāi   xié pēng chá gēng mào  
xiǎo yān qīng biān   jǐn sǎo wàn hóng yuán  
duì zhī yǐn shuǐ xiān   ér jiā xiū xiān