题还轩

宋代 释德洪
老去情枯道自肥,大刀破镜露全机。山边湖水无行路,枝上春禽亦倦飞。 半夜舟移空壑在,故乡家是昔人非。炷香阅遍楞严义,坐看烟消一缕微。
lǎo qíng dào féi   dāo jìng quán shān biān shuǐ xíng zhī   shàng chūn qín juàn fēi    
bàn zhōu kōng zài   xiāng jiā shì rén fēi zhù xiāng yuè biàn lèng yán zuò   kàn yān xiāo wēi