题姑苏吴文刚中和堂

明代 王恭
吴君有道者,隐处入松陵。堂构中和在,人将太古称。 箕裘今奕叶,簪绶世飞腾。榻有留徐稚,门多候季膺。 兴来书满案,欢极酒如渑。山水长招隐,琴樽或聚朋。 桃溪春涨小,笠泽晚波澄。芳草帘频捲,孤云几独凭。 松江全带雨,苕水半流冰。琳馆闻霜磬,香台见夜灯。 茆亭深絓月,雪洞尽垂藤。贤圣惟心到,乾坤一气凝。 仲尼嗟已远,兹道更谁徵。
jūn yǒu dào zhě   yǐn chǔ sōng líng táng gòu zhōng zài   rén jiāng tài chēng
qiú jīn   zān shòu shì fēi téng yǒu liú zhì   mén duō hòu yīng
xīng lái shū mǎn àn   huān jiǔ miǎn shān shuǐ zhǎng zhāo yǐn   qín zūn huò péng
táo chūn zhǎng xiǎo   wǎn chéng fāng cǎo lián pín juǎn   yún píng
sōng jiāng quán dài   tiáo shuǐ bàn liú bīng lín guǎn wén shuāng qìng   xiāng tái jiàn dēng
máo tíng shēn guà yuè   xuě dòng jǐn chuí téng xián shèng wéi xīn dào   qián kūn níng
zhòng jiē yuǎn   dào gèng shuí zhēng