题故人废宅二首

唐代 方干
举目凄凉入破门,鲛人一饭尚知恩。闲花旧识犹含笑, 怪石无情更不言。樵叟和巢伐桃李,牧童兼草踏兰荪。 壶觞笑咏随风去,唯有声声蜀帝魂。 寒莎野树入荒庭,风雨萧萧不掩扃。旧径已知无孟竹, 前溪应不浸荀星。精灵消散归寥廓,功业传留在志铭。 薄暮停车更凄怆,山阳邻笛若为听。
liáng mén   jiāo rén fàn shàng zhī ēn xián huā jiù shí yóu hán xiào  
guài shí qíng gèng yán qiáo sǒu cháo táo   tóng jiān cǎo lán sūn
shāng xiào yǒng suí fēng   wéi yǒu shēng shēng shǔ hún
hán shā shù huāng tíng   fēng xiāo xiāo yǎn jiōng jiù jìng zhī mèng zhú  
qián yīng jìn xún xīng jīng líng xiāo sàn guī liáo kuò   gōng chuán liú zài zhì míng
tíng chē gèng chuàng   shān yáng lín ruò wéi tīng