题归隐图

宋代 朱升
冲陶先生名如山,何得画在云山间。布袍鬓丝晚风满,应缘归自江之湾。 画师当时偶相值,岁暮相思走珍寄。横茅老涧树参差,毫端似得山人意。 山人家乃无一金,是中所有千古心。豪杰闻风失匕箸,学子问道罗冠襟。 芙蓉山腰石头路,钓名射利人如骛。匆匆不省认江湾,宁识冲陶最深处。
chōng táo xiān sheng míng shān   de huà zài yún shān jiān páo bìn wǎn fēng mǎn   yìng yuán guī jiāng zhī wān
huà shī dāng shí ǒu xiāng zhí   suì xiāng zǒu zhēn héng máo lǎo jiàn shù cēn   háo duān shì shān rén
shān rén jiā nǎi jīn   shì zhōng suǒ yǒu qiān xīn háo jié wén fēng shī zhù   xué wèn dào luó guān jīn
róng shān yāo shí tou   diào míng shè rén cōng cōng xǐng rèn jiāng wān   níng shí chōng táo zuì shēn chù