题高氏烟雨馆 其一

宋代 赵孟坚
溟溟复霭霭,极望欲无涯。村远如相合,天低若四垂。 橹声因湿小,塔影被云欺。不但长烟雨,阴晴有间时。
míng míng ǎi ǎi   wàng cūn yuǎn xiāng tiān   ruò chuí    
shēng yīn shī 湿 xiǎo   yǐng bèi yún dàn cháng yān yīn   qíng yǒu jiàn shí