题高房山横轴

明代 文徵明
春云离离浮纸肤,翠攒百叠山模糊。山空云断得流水,咫尺万里开江湖。 依然灌莽带茅屋,亦复断渚迷菰蒲。冈峦出没互隐见,明晦阴晴日千变。 平生未省识匡庐,玉削芙蓉正当面。宛转香垆霏紫烟,依稀梦泽分秋练。 未遂扁舟梦里游,酒醒独展灯前卷。问谁能事夺天工,前元画史推高公。 已应气概吞北苑,未合胸次饶南宫。南宫已矣北苑死,百年惟有房山耳。 秪今遗墨已无多,窗前把卷重摩挲。世间吮笔争么么,扫灭畦径奈尔高公何。
chūn yún zhǐ   cuì zǎn bǎi dié shān shān kōng yún duàn liú shuǐ zhǐ   chǐ wàn kāi jiāng    
rán guàn mǎng dài máo   duàn zhǔ gāng luán chū yǐn jiàn míng   huì yīn qíng qiān biàn    
píng shēng wèi shěng shí kuāng   xuē róng zhèng dāng miàn wǎn zhuǎn xiāng fēi yān   mèng fēn qiū liàn    
wèi suì piān zhōu mèng yóu   jiǔ xǐng zhǎn dēng qián juǎn wèn shuí néng shì duó tiān gōng qián   yuán huà shǐ tuī gāo gōng    
yīng gài tūn běi yuàn   wèi xiōng ráo nán gōng nán gōng běi yuàn bǎi   nián wéi yǒu fáng shān ěr    
zhī jīn duō   chuāng qián juàn zhòng shì jiān shǔn zhēng me me sǎo   miè jìng nài ěr gāo gōng