題高房山橫軸

明代 文徵明
春雲離離浮紙膚,翠攢百疊山模糊。山空雲斷得流水,咫尺萬里開江湖。 依然灌莽帶茅屋,亦復斷渚迷菰蒲。岡巒出沒互隱見,明晦陰晴日千變。 平生未省識匡廬,玉削芙蓉正當面。宛轉香壚霏紫煙,依稀夢澤分秋練。 未遂扁舟夢裡游,酒醒獨展燈前卷。問誰能事奪天工,前元畫史推高公。 已應氣概吞北苑,未合胸次饒南宮。南宮已矣北苑死,百年惟有房山耳。 秪今遺墨已無多,窗前把卷重摩挲。世間吮筆爭麼麼,掃滅畦徑奈爾高公何。
chūn yún zhǐ   cuì zǎn bǎi dié shān shān kōng yún duàn liú shuǐ zhǐ   chǐ wàn kāi jiāng    
rán guàn mǎng dài máo   duàn zhǔ gāng luán chū yǐn jiàn míng   huì yīn qíng qiān biàn    
píng shēng wèi shěng shí kuāng   xuē róng zhèng dāng miàn wǎn zhuǎn xiāng fēi yān   mèng fēn qiū liàn    
wèi suì piān zhōu mèng yóu   jiǔ xǐng zhǎn dēng qián juǎn wèn shuí néng shì duó tiān gōng qián   yuán huà shǐ tuī gāo gōng    
yīng gài tūn běi yuàn   wèi xiōng ráo nán gōng nán gōng běi yuàn bǎi   nián wéi yǒu fáng shān ěr    
zhī jīn duō   chuāng qián juàn zhòng shì jiān shǔn zhēng me me sǎo   miè jìng nài ěr gāo gōng