题风木卷为丁孝子赋

元代 胡奎
风在天,木在地,暂时会合还离异。木在地,风在天,风声不到九重泉。 丁兰肖母曾刻木,丁令化鹤归何年。我愿风声长在耳,世世人称丁孝子。 纵使木高千万寻,不及孤儿方寸心。
fēng zài tiān   zài   zàn shí huì hái zài fēng   zài tiān fēng   shēng dào jiǔ zhòng quán    
dīng lán xiào céng   dīng líng huà guī nián yuàn fēng shēng zhǎng zài ěr shì   shì rén chēng dīng xiào    
zòng shǐ 使 gāo qiān wàn xún   ér fāng cùn xīn