题方友民诗卷

宋代 刘克庄
删定实惟曾大父,文忠况是老先生。 力行所学斯无愧,偶发于诗亦有声。 合止笙镛成雅奏,抉挑草木示微情。 嗟予公事君归兴,不是相从细讲明。
shān dìng shí wéi zēng   wén zhōng kuàng shì lǎo xiān sheng
xíng suǒ xué kuì   ǒu shī yǒu shēng
zhǐ shēng yōng chéng zòu   jué tiāo cǎo shì wēi qíng
jiē gōng shì jūn guī xīng   shì xiāng cóng jiǎng míng