题方上人房古梅

宋代 徐玑
曾听道公语,先师爱此梅。 但知傅说老,不记若年栽。 半树枯仍发,疏花晚自开。 方兄头又白,常喜故人来。
céng tīng dào gōng   xiān shī ài méi  
dàn zhī shuō lǎo   ruò nián zāi  
bàn shù réng   shū huā wǎn kāi  
fāng xiōng tóu yòu bái   cháng rén lái