题渡水罗汉画

宋代 庞谦孺
偏袒右肩赤一膊,开颜含笑不作恶。 广深莫种金莲花,故使浮杯衬双脚。 心既忘形亦忘怖,徒使旁观毛发竖。 本无行止令人图,竟到彼岸归何处。 我知画者意识真,是故古来传到今。 亦无此心可得惊,亦无此身可得沈。 浪头乘风正得路,不动诘严几时去。 从今不往亦不还,一幅之间作常住。 君不闻古人只作如是观,请公莫问何以故。
piān tǎn yòu jiān chì   kāi yán hán xiào zuò è  
guǎng 广 shēn zhǒng jīn lián huā   shǐ 使 bēi chèn shuāng jiǎo  
xīn wàng xíng wàng   shǐ 使 páng guān máo shù  
běn xíng zhǐ lìng rén   jìng dào àn guī chǔ  
zhī huà zhě shí zhēn   shì lái chuán dào jīn  
xīn jīng   shēn shěn  
làng tou chéng fēng zhèng de   dòng yán shí  
cóng jīn wǎng hái   zhī jiàn zuò cháng zhù  
jūn wén rén zhǐ zuò shì guān   qǐng gōng wèn