题董相生青山白云斋

唐代 李质
堂前叆叇护参差,世外红尘绝是非。远树好烟长对坐,落花流水暗通池。 岁寒桂岭松凋后,秋晚漓江石出时。岂为康山成野癖,故留青白豁襟期。
táng qián ài dài cēn   shì wài hóng chén jué shì fēi yuǎn shù hǎo yān zhǎng duì zuò luò   huā liú shuǐ àn tōng chí    
suì hán guì lǐng sōng diāo hòu   qiū wǎn jiāng shí chū shí wèi kāng shān chéng   liú qīng bái huō jīn