题东山子李適碑阴二首

唐代 徐彦伯
陇嶂萦紫气,金光赫氛氲。美人含遥霭,桃李芳自薰。 图高黄鹤羽,宝夺骊龙群。忽惊薤露曲,掩噎东山云。 回也实夭折,贾生亦脆促。今复哀若人,危光迅风烛。 夜台沦清镜,穷尘埋结绿。何以赠下泉,生刍唯一束。
lǒng zhàng yíng   jīn guāng fēn yūn měi rén hán yáo ǎi   táo fāng xūn
gāo huáng   bǎo duó lóng qún jīng xiè   yǎn dōng shān yún
huí shí yāo zhé   jiǎ shēng cuì jīn āi ruò rén   wēi guāng xùn fēng zhú
tái lún qīng jìng   qióng chén mái jié 绿 zèng xià quán   shēng chú wéi shù