題東山子李適碑陰二首

唐代 徐彥伯
隴嶂縈紫氣,金光赫氛氳。美人含遙靄,桃李芳自薰。 圖高黃鶴羽,寶奪驪龍群。忽驚薤露曲,掩噎東山雲。 回也實夭折,賈生亦脆促。今復哀若人,危光迅風燭。 夜台淪清鏡,窮塵埋結綠。何以贈下泉,生芻唯一束。
lǒng zhàng yíng   jīn guāng fēn yūn měi rén hán yáo ǎi   táo fāng xūn
gāo huáng   bǎo duó lóng qún jīng xiè   yǎn dōng shān yún
huí shí yāo zhé   jiǎ shēng cuì jīn āi ruò rén   wēi guāng xùn fēng zhú
tái lún qīng jìng   qióng chén mái jié zèng xià quán   shēng chú wéi shù