题东林香山像

宋代 周紫芝
大唐受历三百年,文士辈出俱可传。情虽妩媚中骨鲠,当时只有香山贤。 香山年少谪湓浦,卧听琵琶心独苦。想得回舟夜半时,半湿青衫泪如雨。 别来江月几番圆,黄芦苦竹空凄然。风流扫地那复有,但见东风吹白髯。 可怜画手无前辈,欲倩虎头呼不起。琼枝玉树了无踪,铁拨鹍弦何用尔。 明朝一舸下浔阳,月明依旧空江水。
táng shòu sān bǎi nián   wén shì bèi chū chuán qíng suī mèi zhōng gěng dāng   shí zhǐ yǒu xiāng shān xián    
xiāng shān nián shào zhé pén   tīng pa xīn xiǎng huí zhōu bàn shí bàn   shī qīng 湿 shān lèi    
bié lái jiāng yuè fān yuán   huáng zhú kōng rán fēng liú sǎo yǒu dàn   jiàn dōng fēng chuī bái rán    
lián huà shǒu qián bèi   qiàn tóu qióng zhī shù liǎo zōng tiě   kūn xián yòng ěr    
míng cháo xià xún yáng   yuè míng jiù kōng jiāng shuǐ