题董北苑山水

元代 鲜于枢
爱山不得山中住,长日空吟忆山句。偶然见此虚堂间,顿觉还我沧洲趣。 阴厓绝壑雷雨黑,苍藤老木蛟龙怒。岸石荦确溪涧阔,知有人家入无路。 一重一掩深复深,危桥古屋依云林。是中宜有避世者,我欲径去投冠簪。 源也世本膏粱子,胸中丘壑有如此。后来仅见僧巨然,笔墨虽工意难似。 想当解衣盘礴初,意匠妙与造化俱。官閒禄饱日无事,吮墨含毫时自娱。 谁怜龌龊百僚底,双鬓尘埃对此图。
ài shān shān zhōng zhù   cháng kōng yín shān ǒu rán jiàn táng jiān   dùn jué hái cāng zhōu
yīn jué léi hēi   cāng téng lǎo jiāo lóng àn shí luò què jiàn kuò   zhī yǒu rén jiā
chóng yǎn shēn shēn   wēi qiáo yún lín shì zhōng yǒu shì zhě   jìng tóu guān zān
yuán shì běn gāo liáng zi   xiōng zhōng qiū yǒu hòu lái jǐn jiàn sēng rán   suī gōng nán shì
xiǎng dāng jiě pán chū   jiàng miào zào huà guān xián bǎo shì   shǔn hán háo shí
shuí lián chuò bǎi liáo   shuāng bìn chén āi duì