题达卿侄别墅

宋代 刘克庄
吾门不幸去华亡,赖有高才出雁行。 自拟退之称稍黠,孰云白也是阳狂。 表阡鹤许侬归老,饮砚虹为汝发祥。 它日雏莺燎黄诰,分墦应许及联墙。
mén xìng huá wáng   lài yǒu gāo cái chū yàn háng
tuì 退 zhī chēng shāo xiá   shú yún bái shì yáng kuáng
biǎo qiān nóng guī lǎo   yǐn yàn hóng wèi xiáng
chú yīng liáo huáng gào   fēn fán yīng lián qiáng