題達卿侄別墅

宋代 劉克莊
吾門不幸去華亡,賴有高才出雁行。 自擬退之稱稍黠,孰雲白也是陽狂。 表阡鶴許儂歸老,飲硯虹為汝發祥。 它日雛鶯燎黃誥,分墦應許及聯牆。
mén xìng huá wáng   lài yǒu gāo cái chū yàn háng
tuì 退 zhī chēng shāo xiá   shú yún bái shì yáng kuáng
biǎo qiān nóng guī lǎo   yǐn yàn hóng wèi xiáng
chú yīng liáo huáng gào   fēn fán yīng lián qiáng