题大洪山

宋代 黄载
地当平旷易为山,故得崔嵬汉沔间。 云雾涌来无下界,楼台浮起在中天。 开窗时见雷霆出,隐几閒看日月还。 更有钟声最堪恨,南风时到八陵边。
dāng píng kuàng wéi shān   cuī wéi hàn miǎn jiān  
yún yǒng lái xià jiè   lóu tái zài zhōng tiān  
kāi chuāng shí jiàn léi tíng chū   yìn xián kàn yuè hái  
gèng yǒu zhōng shēng zuì kān hèn   nán fēng shí dào líng biān