题处士居

宋代 郑獬
高卧太湖石,自嫌名利腥。 网罗当道路,鸿鹄出青冥。 气贮秋琴淡,心蟠古剑灵。 我来閒剧论,山鬼不须听。
gāo tài shí   xián míng xīng  
wǎng luó dāng dào   hóng 鸿 chū qīng míng  
zhù qiū qín dàn   xīn pán jiàn líng  
lái xián lùn   shān guǐ tīng