题春云出谷图

宋代 党怀英
春云乍出山有无,春云巳去春山孤。山光空濛不可写,正要云气相萦纡。 山吞云吐变明晦,半与嵓谷生朝晡。轻林萧萧暗溪树,馀影漠漠开樵居。 舟人舣棹并沙尾,坐看缥缈摇空虚。巧分天趣出画外,韵远不与丹青俱。 今人重古不知画,但爱屋漏烟煤污。惜哉东坡不及见此本,诗中独有叠嶂烟江图。
chūn yún zhà chū shān yǒu   chūn yún chūn shān shān guāng kōng méng xiě zhèng   yào yún xiāng yíng    
shān tūn yún biàn míng huì   bàn yán shēng cháo qīng lín xiāo xiāo àn shù   yǐng kāi qiáo    
zhōu rén zhào bìng shā wěi   zuò kàn piāo miǎo yáo kōng qiǎo fēn tiān chū huà wài yùn   yuǎn dān qīng    
jīn rén zhòng zhī huà   dàn ài lòu yān méi zāi dōng jiàn běn shī   zhōng yǒu dié zhàng yān jiāng