题春江忆别图

元代 刘崧
渝川故人黄子雅,天机深沈好挥洒。往与范君别螺川,写图远寄螺川下。 螺川东偏呀石矼,呼吸万里之长江。江流不返客行远,何以使我愁心降。 是时春风散杨柳,十里啼莺劝人酒。肠断逢君复送君,买船夜下渝川口。 双凫俱飞今独还,为子一赋河梁篇。向来照见惜别恨,惟有明月留青天。 断矶侧岛秋毫杪,肯信离愁是中少。水生浦溆万舸集,日落天涯数峰小。 故人别来今几秋,落叶夜满城南楼。至今展卷忆旧别,对之如见春江流。 嗟君久别何能返,霜雪惊心岁年晚。一春尘土暗沾衣,千里松楸终在眼。 功名富贵复几时,林下閒人相见稀。飞鸿远征碧海外,春至亦复思南归。 人生离别岂云暂,我亦临图伤梗汎。便将高谊谢陈雷,从此深情见黄范。
chuān rén huáng zi   tiān shēn shěn hǎo huī wǎng fàn jūn bié luó chuān xiě   yuǎn luó chuān xià    
luó chuān dōng piān ya shí gāng   wàn zhī cháng jiāng jiāng liú fǎn xíng yuǎn   shǐ 使 chóu xīn jiàng    
shì shí chūn fēng sàn yáng liǔ   shí yīng quàn rén jiǔ cháng duàn féng jūn sòng jūn mǎi   chuán xià chuān kǒu    
shuāng fēi jīn hái   wèi zi liáng piān xiàng lái zhào jiàn bié hèn wéi   yǒu míng yuè liú qīng tiān    
duàn dǎo qiū háo miǎo   kěn xìn chóu shì zhōng shǎo shuǐ shēng wàn   luò tiān shù fēng xiǎo    
rén bié lái jīn qiū   luò mǎn chéng nán lóu zhì jīn zhǎn juǎn jiù bié duì   zhī jiàn chūn jiāng liú    
jiē jūn jiǔ bié néng fǎn   shuāng xuě jīng xīn suì nián wǎn chūn chén àn zhān qiān   sōng qiū zhōng zài yǎn    
gōng míng guì shí   lín xià xián rén xiàng jiàn fēi hóng yuǎn 鸿 zhēng hǎi wài chūn   zhì nán guī    
rén shēng bié yún zàn   lín shāng gěng fàn biàn jiāng 便 gāo xiè chén léi cóng   shēn qíng xiàn huáng fàn