题春归亭

宋代 唐庚
沙际春光又是归,亭前景物故应奇。绿杨雅与清江称,残雪偏于碧嶂宜。 流水无凭何处去,东风有准不吾欺。芳菲栏槛无穷兴,消得新愁入鬓丝。
shā chūn guāng yòu shì guī   tíng qián jǐng yīng yáng 绿 qīng jiāng chēng cán   xuě piān zhàng    
liú shuǐ píng chǔ   dōng fēng yǒu zhǔn fāng fēi lán kǎn qióng xīng xiāo   de xīn chóu bìn