题窗前松竹因自号松竹主人

元代 胡天游
王官鳞鳞,多士振振。主人开窗,如见大宾。有琴无弦,歌以娱客。 清风徐来,如和金石。停歌推琴,请为客箴。毋爽尔节,毋虚乃心。 客谢主人,勿剪勿伐。同坚岁寒,誓保霜雪。
wáng guān lín lín   duō shì zhèn zhèn zhǔ rén kāi chuāng   jiàn bīn yǒu qín xián        
qīng fēng lái   jīn shí tíng tuī qín qǐng   wèi zhēn shuǎng ěr jié   nǎi xīn      
xiè zhǔ rén   jiǎn tóng jiān suì hán shì   bǎo shuāng xuě