题崇因院信上人宿云轩

宋代 王之道
秋声入高梧,暝色上疏竹。 南山拢青螺,过已净如沐。 悠然孤飞云,窈窕转休麓。 自疑归去晚,意欲窗下宿。 道人等虚空,去来断追农。 云来不吾拒,云去不吾速。 相从一息顷,便觉静缘熟。 何以照我心,老蟾挂枯木。
qiū shēng gāo   míng shàng shū zhú  
nán shān lǒng qīng luó   guò jìng  
yōu rán fēi yún   yǎo tiǎo zhuǎn xiū  
guī wǎn   chuāng xià 宿  
dào rén děng kōng   lái duàn zhuī nóng  
yún lái   yún  
xiāng cóng qǐng   biàn 便 jué jìng yuán shú  
zhào xīn   lǎo chán guà