题陈子新所藏云山小景渔矶二士

宋代 家铉翁
道人胸次绝尘滓,能得工夫无尽意。 醉中引兴春山青,醒来弄翰秋风起。 晦明变幻在毫端,倏忽烟波几千里。 少年我尝识其人,不见于今垂五纪。 此图似是夫君笔,余子纷纷溟涬耳。 黄沙苍茫雪苑冬,旅窗展玩万虑空。 恍如身在苕源东,摄衣步上云山最高峰。 二客追随不能及,相与指点平沙明月中。
dào rén xiōng jué chén   néng de gōng jìn  
zuì zhōng yǐn xīng chūn shān qīng   xǐng lái nòng hàn qiū fēng  
huì míng biàn huàn zài háo duān   shū yān qiān  
shào nián cháng shí rén   jiàn jīn chuí  
shì shì jūn   fēn fēn míng xìng ěr  
huáng shā cāng máng xuě yuàn dōng   chuāng zhǎn wán wàn kōng  
huǎng shēn zài sháo yuán dōng   shè shàng yún shān zuì gāo fēng  
èr zhuī suí néng   xiāng zhǐ diǎn píng shā míng yuè zhōng